Image default
Game

Những Tựa Game Chơi Đơn Kinh Điển Bạn Nên Thử Dù Đã Bỏ Lỡ

Không có cảm giác nào tồi tệ hơn việc nhận ra một tựa game có thể đã thay đổi cuộc đời bạn lại nằm trong danh sách cần chơi (backlog) suốt nhiều năm. Và tôi không hề nói quá. Đây không chỉ là những trò chơi hay — chúng là những kiệt tác. Kiểu game mà bạn sẽ suy nghĩ về chúng vào ban đêm và tự hỏi: “Sao mình lại không chơi sớm hơn nhỉ?”

Dù là do sự hoài nghi, thời điểm không phù hợp, hay chỉ đơn giản là thiếu hiểu biết, mỗi tựa game chơi đơn xuất sắc này đã lướt qua tôi — cho đến khi tôi thực sự bắt đầu khám phá chúng. Và một khi tôi nhấn nút ‘chơi’, đó là lúc mọi thứ kết thúc — nghĩa đen.

5. Dark Souls (Bộ Ba Huyền Thoại)

Từ Vùng Đất Giữa Đến Lordran: Hành Trình Khám Phá Soulsborne

Nhìn từ bên ngoài, dòng game Souls luôn có vẻ như là những mớ hỗn độn màu xám, phức tạp — một nửa thế giới không hiểu cốt truyện, và nửa còn lại chỉ biết than thở về độ khó. Rồi Elden Ring xuất hiện, và tôi đã dành gần 200 giờ chỉ cho bản game gốc. Trong lúc chờ đợi Shadow of the Erdtree — thứ dễ dàng trở thành một trong những bản DLC vĩ đại nhất mọi thời đại — tôi khao khát nhiều hơn nữa phép thuật của Soulsborne và cuối cùng đã mua trọn bộ Dark Souls vào năm 2023, giữa tất cả các năm khác.

Sau khi chơi Elden Ring, tôi biết mình phải tự mình ghép nối các mảnh ghép lịch sử, đọc mọi mô tả vật phẩm như một cuốn kinh thánh, và thật ngạc nhiên là mọi thứ dần trở nên rõ ràng. Lối chơi mang lại cảm giác chân thực, gần gũi hơn với những gì FromSoftware đã hoàn thiện qua nhiều năm. Và mặc dù tôi không ở đó khi cộng đồng lần đầu tiên cùng nhau khám phá những bí mật của nó, tôi vẫn ước mình đã chơi nó vào thời điểm đó, khi mọi bí ẩn đều mới mẻ, và mọi người chơi đều cùng nhau mò mẫm trong bóng tối.

Các nhân vật game kinh dị Bloodborne, Lies of P và Elden Ring trong một nhà thờ cổCác nhân vật game kinh dị Bloodborne, Lies of P và Elden Ring trong một nhà thờ cổ

4. The Evil Within 2

Bất Ngờ Với Một Tựa Game Kinh Dị Thế Giới Bán Mở

Tôi đã chơi The Evil Within ngay khi nó ra mắt vào năm 2014, và với bản thân 16 tuổi của tôi, các yếu tố kinh dị của nó thực sự gây ấn tượng. Tuy nhiên, khi phần tiếp theo được phát hành vào năm 2017, Tango Gameworks dường như đang nghiêng nhiều hơn về hướng hành động-kinh dị (action-horror) thay vì sinh tồn-kinh dị (survival-horror), điều này đã khiến tôi không mấy hứng thú. Cho đến tháng 12 năm 2023 — sau khi hoàn thành bản làm lại Resident Evil 4 tuyệt vời và yêu thích từng giây phút kinh dị đầy hành động, mượt mà của nó, tôi nhận ra mình không có lý do gì để tiếp tục trì hoãn The Evil Within 2 với cùng một cái cớ đó nữa.

Điều giúp tôi bắt đầu là vì game này đã nằm sẵn trong thư viện của tôi nhờ đợt tặng game miễn phí của Epic Games. Tôi bắt đầu chơi, và thật ngạc nhiên, cấu trúc thế giới bán mở (semi-open world) thực sự hiệu quả. Tôi không quá yêu hay ghét nó — nó chỉ tạo cảm giác táo bạo và thử nghiệm vào thời điểm đó, và tôi thực sự có thể đã thích nó nhiều hơn vào năm 2017, trước khi Resident Evil Village hoàn thiện công thức kinh dị kết hợp thế giới bán mở. Lối chơi trong The Evil Within 2 mượt mà, thiết kế dựa trên các trung tâm (hub-based design) giữ cho mọi thứ thú vị, và ngay cả khi cốt truyện không để lại ấn tượng sâu sắc, tôi vẫn ước mình đã trải nghiệm nó vào năm 2017, khi nó có thể gây tác động mạnh mẽ hơn một chút.

Bộ sưu tập ảnh từ ba tựa game kinh dị nổi tiếng: Amnesia, Outlast và Dead SpaceBộ sưu tập ảnh từ ba tựa game kinh dị nổi tiếng: Amnesia, Outlast và Dead Space

3. Middle-Earth: Shadow of Mordor

Không Chỉ Là Một Game Ăn Theo Chúa Tể Những Chiếc Nhẫn

Middle-Earth: Shadow of Mordor được ca ngợi là một trong những game chơi đơn hay nhất từng được tạo ra — và nó thực sự xứng đáng với danh tiếng đó. Đó là lý do tại sao tôi cảm thấy hơi nhói khi chỉ mới chơi nó vào năm 2021, khi đang ở nhà và dọn dẹp danh sách backlog của mình. Ngay cả bảy năm sau khi phát hành, Shadow of Mordor vẫn là một trải nghiệm cực kỳ thú vị. Hệ thống chiến đấu khiến bạn cảm thấy như một vị thần sử dụng kiếm và cung, nhưng bạn vẫn đủ yếu đuối để giữ áp lực liên tục.

Hệ thống Nemesis, với thứ bậc các đội trưởng Orc và những mối thù cá nhân, mang đến cho trò chơi cảm giác thế giới mở mà không có sự “phình to” thường thấy. Đó là một trong những hệ thống boss sáng tạo nhất mà tôi từng thấy, và việc nó được đăng ký bản quyền là một điều đáng buồn. Ý tưởng tạo ra những kẻ phản diện của riêng tôi khi chúng săn lùng tôi ngay cả trong trận chiến khốc liệt thật sự rất cuốn hút — và cũng rất bực bội, đặc biệt là đối với một người đã phải ăn không biết bao nhiêu mũi tên độc khi chơi game. Tôi vẫn nhớ mình đã bị hạ gục bởi những mũi tên độc giữa trận chiến trong khi kẻ thù truyền kiếp của tôi chế giễu. Nhưng đó là điều làm nên sự đặc biệt của nó. Middle-Earth: Shadow of Mordor sống và thở thông qua những kẻ phản diện của nó, và tôi thực sự ước mình đã chơi nó sớm hơn, khi tính chất thử nghiệm của nó sẽ tạo ra tác động mạnh mẽ hơn nữa, bởi vì danh tiếng của nó không hề được thổi phồng.

Nhân vật trong game nhập vai chiến thuật Midnight Suns với hiệu ứng ánh sáng rực rỡNhân vật trong game nhập vai chiến thuật Midnight Suns với hiệu ứng ánh sáng rực rỡ

2. Castlevania: Symphony of the Night

Một Tuyệt Tác Metroidvania Bất Hủ Theo Thời Gian

Thật khó tin rằng tôi đã không chơi Castlevania: Symphony of the Night cho đến tận năm 2018. Hồi nhỏ, tôi từng thử qua một vài tựa Castlevania trên các máy NES “lậu”, nhưng chưa bao giờ trải nghiệm một phiên bản chính thức thực sự. Mọi thứ thay đổi sau khi tôi “cày” xong series Castlevania trên Netflix và mua bộ sưu tập Requiem. Chỉ trong vài phút, tôi biết mình đã bỏ lỡ một điều gì đó thực sự đặc biệt suốt hai thập kỷ qua.

Ngay cả trên phiên bản PlayStation gốc, trò chơi vẫn là một tác phẩm vượt thời gian. Nó đã đặt nền móng cho mọi thứ mà chúng ta hiện nay gọi là Metroidvania, và nó vẫn chơi mượt mà như một giấc mơ. Từ phong cách nghệ thuật Gothic ám ảnh đến hệ thống điều khiển chặt chẽ và thiết kế hoàn hảo, Symphony of the Night là định nghĩa của một tựa game kinh điển. Và ngay khi bạn nghĩ mình sắp đến hồi kết, trò chơi lại lật ngược — theo đúng nghĩa đen — bằng cách biến lâu đài của Dracula lộn ngược, mang đến một trong những khoảnh khắc mang tính biểu tượng nhất trong lịch sử game. Nó không thể nào quên, nó có tầm ảnh hưởng lớn, và nó chắc chắn nên có mặt trong cuộc đời tôi sớm hơn nhiều.

Gameplay của tựa game platformer kinh điển Ninja Gaiden (1988) hiển thị trên màn hìnhGameplay của tựa game platformer kinh điển Ninja Gaiden (1988) hiển thị trên màn hình

1. Mass Effect (Bộ Ba Huyền Thoại)

Nỗi Hối Tiếc Liên Hành Tinh Yêu Thích Của Tôi

Mass Effect là một trong những tựa game nhập vai (RPG) mà tôi cứ lẩn tránh mãi cho đến năm 2020. Tôi có lý do của mình — khoa học viễn tưởng (sci-fi) chưa bao giờ thực sự cuốn hút tôi trừ khi cốt truyện có chiều sâu đáng kể, và tôi cũng không phải là người chơi RPG nhiều cho đến khi Cyberpunk 2077Elden Ring mở toang cánh cửa đó. Nhưng khi một người bạn đưa ra một thỏa thuận — anh ấy sẽ chỉ bắt đầu xem Attack on Titan nếu tôi chơi toàn bộ bộ ba Mass Effect — tôi đã chấp nhận.

Và tôi phải nói rằng, tôi rất mừng vì đã làm vậy.

Những gì tôi tìm thấy không chỉ là một game RPG khoa học viễn tưởng hay. Đó là một sử thi không gian rộng lớn, đầy cảm xúc, tập trung vào nhân vật, đã hoàn toàn cuốn hút tôi. Những lựa chọn bạn đưa ra tạo cảm giác rất cá nhân, những mối quan hệ bạn xây dựng sâu sắc đến bất ngờ, và số phận của thiên hà phụ thuộc vào những quyết định mà bạn phải trăn trở. Lối chơi phát triển tuyệt vời qua cả ba phần của trilogy, đỉnh điểm là những trận chiến mang tính điện ảnh thực sự. Nhưng điều thực sự khiến tôi say mê là sự đền đáp về mặt cảm xúc — cách câu chuyện đọng lại trong bạn rất lâu sau khi màn hình credits chạy. Phần kết của Mass Effect 3 có thể cần thêm thời gian để hoàn thiện, nhưng xét như một bộ ba game, đây dễ dàng là một trong những trải nghiệm RPG vĩ đại nhất mà tôi từng có, và là một điều tôi vô cùng hối tiếc vì đã trì hoãn quá lâu.

Người chơi khám phá thành phố London hậu tận thế trong bản mod Fallout: LondonNgười chơi khám phá thành phố London hậu tận thế trong bản mod Fallout: London

Vẻ Đẹp Của Cơ Hội Thứ Hai Trong Thế Giới Game

Có điều gì đó đặc biệt khi khám phá một tựa game xuất sắc muộn màng — cảm giác rất khác. Nhưng niềm vui đó luôn đi kèm với một chút tiếc nuối. Giá như tôi đã chơi chúng khi chúng mới ra mắt, có lẽ chúng đã có ý nghĩa hơn nữa. Tuy nhiên, muộn còn hơn không. Những tựa game này đã giành được một vị trí vĩnh viễn trong trái tim tôi — và trong danh sách những tựa game yêu thích nhất mọi thời đại của tôi.

Bạn có tựa game chơi đơn kinh điển nào đã lỡ và sau này mới khám phá không? Hãy chia sẻ câu chuyện của bạn trong phần bình luận bên dưới nhé!

Related posts

Vì Sao Game Co-op “Lên Ngôi”: Nhu Cầu Kết Nối Và Bài Học Từ Hazelight

Administrator

Xbox Game Pass “Không Dành Cho Tất Cả Mọi Người” – Quan Điểm Bất Ngờ Từ CEO Microsoft Gaming

Administrator

Các Game Kinh Điển Vượt Thời Gian: Những Tựa Game Cũ Vẫn Cực Cuốn Hút Đến Tận Năm 2025

Administrator